Thứ Ba, 24 tháng 7, 2018

Có sức khỏe là có tất cả


Lúc còn nhỏ tôi vẫn thường nghe người lớn tuổi nói: có sức khỏe là có tất cả. Tôi nghe mà chẳng hiểu gì cả, có hỏi gì họ cũng giải thích có sức khỏe thì làm ra tiền. Hồi đó tôi chỉ nghĩ có tiền là có tất cả, vì tiền có thể mua hầu hết mọi thứ, chứ có sức khỏe thì có gì (lúc nhỏ vẫn khỏe mạnh nhưng chẳng có tiền, chưa bệnh tật nặng thì không hiểu nghía hai từ sức khỏe). Mãi đến bây giờ sau nhiều năm tôi đã có thể hiểu rõ hơn điều họ nói.
Có sức khỏe bạn có thể làm ra tiền, không có sức khỏe tiền làm ra thì ít, thậm chí chẳng làm ra tiền nếu bệnh nặng, mà còn tiêu nhiều. Kiếm tiền là tài năng, đức độ nhưng tiêu tiền là văn hóa. Văn hóa tiêu tiền thế nào thì tùy mỗi người.
Thay vì tận hưởng sự vui vẻ phong phú đa dạng của cuộc sống người ta tận hưởng sự đau khổ của bệnh tật. Bạn có thể là đại gia có tiền thật đấy nhưng mà bệnh tật thì bạn hưởng thụ được bao nhiêu trong cuộc sống. Nhiều nhà giàu nhưng mà bệnh không ăn đi được dù trong tủ chất đầy ra đấy, thậm chí thực phẩm nuôi thân thì ít mà nuôi vỗ béo vi khuẩn trong người là nhiều. Bệnh tật mang lại nhiều rắc rối trong cuộc sống ví như nếu bạn say tàu xe thì di chuyển bằng xe ô tô là sự bất tiện, thường phải làm vài viên thuốc chống say trước khi đi. Bạn bị bệnh tim, huyết áp … thì đi đâu xa cũng cứ mang theo thuốc …. Ăn uống kiêng nhiều thứ nhất là với tiểu đường, ung thư. Khi bạn bị bệnh thì hãy nhìn xem cuộc sống bị thu hẹp thế nào. Ai có bệnh mãn tính mới thấy nỗi khổ của căn bệnh đeo bám. Bệnh tật gây nhiễu 5 giác quan, cản trở hoặc làm giảm khả năng các giác quan hưởng thụ cuộc sống “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” Ngay khả khả năng sinh lý để tận hưởng khoái lạc bậc nhất của xác thịt cũng suy giảm. 60% các vụ ly hôn do tình dục lệch, không đáp ứng đối tác. Sinh lý kém mà ham hố mấy loại thuốc kích dục, thậm chí ngay cả thảo dược đông y như lá cây dâm dương hoắc... thì sức khỏe ngày càng tệ đặc biệt là thận.
Một người không thế chăm sóc cho chính bản thân mình thì khó mà chăm sóc người khác. Đôi khi lại phiền người khác chăm sóc mình.
Tôi thấy nhiều người bệnh tật nhưng mà cứ để đó không chịu đi chữa, sau nhiều năm quá ra đau không chịu nổi mới chịu đi chữa. Lúc chữa khỏi thì thấy khỏe mạnh, cảm giác sung sướng vô cùng. Cũng đúng thôi khi người ta tận hưởng sự đau đớn của bệnh tật ngần ấy năm. Trong trường hợp này các cụ nói cấm có sai: Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Tiền của mình thì vẫn là của mình, còn không là của mình thì nó ra đi theo kiểu này hay kiểu khác, muốn giữ cũng không được. Người ta thường nói: của thiên trả địa. Trên báo chí gần đây có đăng tải vụ người mẹ giết con cháu có dấu hiệu trầm cảm, tôi nghĩ có lẽ có luôn cả bệnh tâm thần. Người đã chết, sau đó mới đem bệnh nhân đi chữa. Liệu nếu họ khỏi bệnh họ cảm thấy thế nào khi chính họ giết con cháu mình. Đây là điều đáng tiếc. Trẻ em tự kỷ không được điêu trị thì khả năng học tập để có ký năng tối thiểu để sinh tồn cũng khó, đến lúc đó bạn vất vả chăm sóc nó đến tận lúc chết, đời con bạn cũng vất vả....
Tôi cũng hiểu tình hình chữa bệnh của nhiều người, họ có bệnh thì vái tứ phương và đi nhiều thấy chữa nhưng không khỏi. Và họ thường kết luận khỏi bệnh gặp thuốc chứ chẳng phải gặp thầy. Điều này cũng phải khi họ không hiểu căn bệnh, kiến thức của họ có phần cổ xưa, hoặc không có kiến thức, không phù hợp với bệnh tật mới. Với OGA SHOP bạn hạn chế tối thiểu tình trạng này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét